Tâm thư sáng lập · Đại Việt Trà Hoa

Tìm Về Ký Ức Tiền Nhân

Trong suốt những tháng năm được làm một người con của đất Việt, mình vẫn luôn đau đáu tự hỏi: Mình đến với cuộc đời này mang theo sứ mệnh gì, và sẽ để lại gì cho mai sau?

Nỗi niềm trăn trở ấy đã thôi thúc mình bước đi. Đi để đôi chân được chạm vào từng tấc đất thiêng, để ánh mắt được ôm trọn vẹn non sông gấm vóc, và để đôi tay được nâng niu từng nhành cây ngọn cỏ — nơi tiếng gọi cội nguồn vẫn luôn âm vang trong lồng ngực.

Từ non cao mây ngàn Hà Giang kỳ vĩ đến bãi bồi trù phú sóng vỗ Cà Mau… Mình đã nghe tiếng gió biển mặn mòi nơi địa đầu Móng Cái réo rắt gọi mời, đã thấy giọt nắng vàng ươm vắt ngang đỉnh tháp Chăm trầm mặc chốn Mỹ Sơn thiêng liêng. Đã thả hồn theo tiếng sóng Hương Giang êm đềm hòa nhịp cùng câu hò mái nhì ấp ôm lấy Đại Nội; lắng nghe tiếng lách cách thoi đưa dệt nên hồn lụa thuở nào trên đất Duy Xuyên.

Dọc dải đất này, mình đã chạm vào sương sớm quyện ánh mai trên búp trà non đỉnh Đại Bình, thấm cái buốt giá quặn thắt nửa đêm trên non thiêng Ngọc Linh, rồi lại thả bước thật chậm giữa dòng người trẩy hội bên đôi bờ Hoài Phố. Chuyến đi ấy còn là tiếng còi phà Cát Lái âm vang sóng nước, là nhịp sống hối hả rộn rã cất cánh nối liền hai đầu đất nước Tân Sơn Nhất – Nội Bài.

Đó là những tinh sương lặng ngắm mây trắng “ngọa thiền” ôm lấy non thiêng Mỹ Đức; là ngụm trà sam chát mặn vị biển khơi giữa muôn trùng sóng gió Trường Sa; là hương lúa thì con gái ngậm đòng quyện trong gió ngàn Mường Tấc; và là cái ôm siết chặt để thấu cảm linh khí đất trời tỏa ra từ cội trà Shan tuyết ngàn năm tuổi trên mây mù Suối Tọ.

Bước chân cứ thế đi thật khẽ, thật tĩnh để cảm nhận trọn vẹn một cơ đồ gấm vóc. Để rồi trào dâng niềm rưng rưng khi nhận ra dáng hình tiên tổ vẫn tạc vào sông núi, hóa thân trong từng nhành cây ngọn cỏ. Hồn cốt cha ông bừng lên qua từng lớp lang di sản: trên những nếp nhà kiến trúc cổ kính, trong điệu vè câu ví, qua từng đường chỉ dệt nên hoa văn thổ cẩm, và thấm đẫm trong cả những nếp sống bình dị mà vi tế của muôn nẻo làng quê.

Có một khoảnh khắc, tâm trí mình bừng sáng. Mình thấy bóng hình mình trong muôn người, thấy hồn mình neo đậu ở muôn nơi. Dưới đôi bàn chân nhỏ bé này là mạch ngầm chằng chịt nối liền ngàn đời: nối đất với trời, nối thượng nguồn sương giăng với hải đảo sóng vỗ. Những mạch nối thiêng liêng ấy, mình gọi là dòng máu hòa huyết của gần năm ngàn năm lịch sử — là mạch ngầm Lạc Hồng đang cuộn chảy, giao hòa và sinh sôi đời đời kiếp kiếp trên bầu vú Mẹ quê hương.

Trong niềm hạnh phúc và vỡ òa lòng biết ơn, mình thành tâm chắp tay hướng về liệt vị tiền nhân. Dáng hình tổ quốc vững chãi như đóa hoa trà năm cánh vươn mình trong bão dông, tỏa sáng như ngôi sao vàng trên lá cờ Tổ quốc — điểm nút hội tụ linh khí đất trời, nơi ôm ấp và dung dưỡng bao thế hệ con dân nước Việt, tạo nên dòng chảy di sản bất diệt của dân tộc.

Và cứ thế, sau mỗi bước chân tịnh tiến, mình đã thực sự tìm thấy bản ngã của chính mình giữa mênh mông ký ức, tìm thấy ngọn hải đăng cho những ước mơ ở ngày mai. Ranh giới cái “tôi” tan biến, chỉ còn lại “chúng ta” — những người con đang ôm trọn lấy hồn thiêng tiên tổ, hóa thân thành MẠCH LINH DI SẢN vĩnh hằng.

Tri ân – Trọn vẹn – Tận hiến! Nguyện đem cả thân, tâm, trí bước tiếp con đường nhẹ tĩnh ấy để tiếp nối tinh hoa mà cha ông để lại. Đó không chỉ là khát vọng của riêng mình, mà là niềm tin son sắt của hàng triệu trái tim mang nhịp đập Việt Nam: Cùng nhau dệt nên một miền đất an trú linh thiêng và bao dung — nơi không chỉ chở che cho con dân nước Việt, mà còn ôm ấp mọi sinh linh khao khát một chốn nương tựa hiền hòa, thuận lẽ tự nhiên trên vòng tay của Đất Mẹ muôn đời.

Tri ân – Trọn vẹn – Tận hiến

Nhà sáng lập · Đại Việt Trà Hoa

Khám phá Đại Việt Trà Hoa

Lời chào từ nhà sáng lập

Tìm Về Ký Ức Tiền Nhân

“Trong suốt những tháng năm được làm một người con của đất Việt, mình vẫn luôn đau đáu tự hỏi: Mình đến với cuộc đời này mang theo sứ mệnh gì, và sẽ để lại gì cho mai sau?

Nỗi niềm trăn trở ấy đã thôi thúc mình bước đi — để đôi chân được chạm vào từng tấc đất thiêng, để đôi tay được nâng niu từng nhành cây ngọn cỏ, nơi tiếng gọi cội nguồn vẫn luôn âm vang.”

— Nhà sáng lập, Đại Việt Trà Hoa

Đọc toàn bộ tâm thư